Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

The little fox of the big bad hunter.

 chapter 1:


Juliette vốn là một con cáo cái xinh xắn với bộ lông cam óng ả, đuôi bông xù như cái chổi quét nhà. Cô sống trong đàn cáo gần khu rừng Đen Tối, nơi mọi con vật đều biết tránh xa căn lều của mụ phù thủy Agatha - một bà già gàn dở hay nấu các thứ chất lỏng bốc khói tím trong chậu gang.

Đêm ấy, trăng tròn treo cao. Juliette đói meo, bụng sôi ùng ục. Cô lẻn đến gần căn lều, định bụng "mượn tạm" vài con gà mái béo tốt mà mụ phù thủy nuôi trong chuồng sau.

Chỉ một con thôi mà, Juliette nghĩ. Mụ già ấy có đến chục con, chắc không để ý đâu.

Cô chui qua khe cửa sổ, rơi bộp xuống bàn làm việc của mụ phù thủy. Trước mặt là một bình thủy tinh đựng chất lỏng màu hồng phấn, bốc mùi dâu tây chín.

Sữa dâu à? Juliette liếm mép. Mụ già này cũng có gu đấy chứ.

Không chút do dự, cô nghiêng bình uống ừng ực. Vị ngọt lịm tan chảy trên lưỡi—

Rồi bùng nổ.


Bốp.

Một tia sáng. Một làn khói. Một âm thanh giống như vũ trụ đang cười vào mặt ai đó.

Và Juliette — con cáo lông hung rực nhất, tai dài nhất, đuôi bông nhất đàn — đột nhiên đứng thẳng trên hai chân sau.

Hai chân người.

Bằng da thịt người.

Dài, trần, và đang run rẩy giữa gian bếp của mụ phù thủy.

 

“…Ủa.”

 

Đó là từ duy nhất Juliette thốt ra được — bằng miệng người, với giọng người, một giọng nhẹ nhàng ngây thơ đến mức không ai có thể tin đây là kẻ vừa định trộm gà xong.

Cô nhìn xuống hai bàn tay. Năm ngón. Không có vuốt. Móng tay hồng hồng xinh xinh.

Rồi cô nhìn lên gương.

Một cô gái tóc hung rực, mắt hổ phách, cao chừng 5’3, đang đứng giữa bếp mụ phù thủy với bộ quần áo… à, không có bộ quần áo nào cả vì cáo thì không mặc quần áo.

 

Mụ phù thủy Agatha xuất hiện đúng lúc Juliette đang cố dùng cái vung nồi gang để che… tình hình.


Mụ Agatha nhìn Juliette — giờ là một thiếu nữ 18 tuổi xinh đẹp nhưng đang đứng run rẩy với cái vung nồi che thân — rồi bật cười một tràng dài như tiếng kính vỡ. Mụ không hề giận dữ vì lọ thuốc biến hình quý giá bị uống mất, trái lại, ánh mắt mụ lấp lánh sự nham hiểm và đầy tính toán.

 

"Trời đất ơi, nhìn kìa! Một tác phẩm nghệ thuật lỗi!" Agatha vừa mỉa mai vừa thản nhiên lấy gương ra soi, dặm lại lớp phấn dày cộp dù đang là nửa đêm. "Cái đuôi cáo của cô vẫn còn lòi ra kìa, đồ ngốc. Nhìn nó như một cái chổi lông gà cắm sai chỗ ấy!"

 

Juliette mếu máo, đôi mắt hổ phách to tròn ngập nước. Cô cố gắng quấn tạm một cái khăn trải bàn cũ kỹ của mụ phù thủy lên người. "Làm ơn đi mà bà phù thủy xinh đẹp nhất trần đời! Biến tôi lại thành cáo đi! Nếu đàn cáo thấy tôi thế này, họ sẽ tưởng tôi là quái vật và đuổi tôi ra khỏi rừng mất!"

 

Agatha nhếch mép, vẻ mặt đầy sự hóng hách và đòi hỏi:

 

"Giải dược á? Thuốc đó đắt lắm, cô em ạ. Nhưng vì ta đang thiếu một món đồ trang trí cho bộ sưu tập 'những thứ màu đỏ', nên ta sẽ cho cô một cơ hội. Hãy đi lấy trộm cái Khăn choàng đỏ của thằng bé tên Lucius ở bìa rừng phía Tây. Mang về đây, và ta sẽ trả lại cái bộ lông hôi hám đó cho cô."

 

"Cậu bé khăn đỏ? Chuyện nhỏ!" Juliette tự tin vỗ ngực (khiến cái vung nồi rơi bộp xuống chân đau điếng). "Một thằng nhóc mũm mĩm hay đi đưa bánh cho bà ngoại chứ gì? Tôi là cáo mà, tôi sẽ lừa nó dễ như ăn cháo!"

 

Với sự ngây thơ vô số tội và cái tôi to béo hơn cả bộ lông cũ, Juliette hí hửng lên đường ngay trong đêm, vừa đi vừa nhảy chân sáo trong bộ dạng con người vụng về, hoàn toàn không để ý đến nụ cười và ánh mắt đầy vẻ chế nhạo của mụ Agatha phía sau.

 

Đêm trăng tròn chiếu sáng con đường mòn xuyên rừng như thể đèn sân khấu chỉ chờ một vở kịch hạng B nào đó bắt đầu. Juliette — giờ là một cô gái tóc hung với cái đuôi cáo vẫn còn lòi ra sau lưng như phụ kiện thời trang bị lỗi — đang lắc lư đi trên hai chân người vụng về, vừa đi vừa ngâm nga bài hát tự chế.

 

"Cậu bé khăn đỏ, cậu bé khăn đỏ~" cô hát với giọng ngân nga như chim sơn ca bị ngộ độc thực phẩm. "Mũm mĩm, béo tốt, thơm như bánh nướng~"

 

Cô dừng lại, nghiêng đầu suy nghĩ sâu sắc — ít nhất là theo tiêu chuẩn của một con cáo vừa biến thành người cách đây hai tiếng.

 

"Vani hay bơ sữa nhỉ?" Juliette tự hỏi to ra, giọng đầy mơ mộng. "Hay là... vị dâu? Không, đợi đã, đó là mùi thuốc biến hình. Cậu bé thì phải có vị... sữa tươi? Mật ong? Ôi, hoặc là vị bánh quy bà ngoại nướng!"

 

Cô chảy nước dãi — một thói quen còn sót lại từ thời cáo — và lau miệng bằng tay áo cũ kỹ mà mụ Agatha cho mượn. Bộ váy vải thô màu xám nhìn như bao tải đựng khoai tây có ý thức, nhưng Juliette không quan tâm. Cô đang tưởng tượng đến một thằng bé mũm mĩm, má phính đỏ hồng, đội cái mũ trùm đỏ rực trông như quả cà chua biết đi.

 

"Dễ như ăn cháo!" cô tự nhủ, vỗ tay bốp một cái — và ngay lập tức vấp phải rễ cây, lao đầu xuống đất trong tư thế mặt úp xuống lá mục. “Ái!” Cái đuôi cáo vùng vẫy phía sau như cái chổi đang giận dữ.

 

Bìa rừng phía Tây không giống những gì Juliette tưởng tượng. Không có túp lều tranh ấm cúng với khói bếp bay lơ lửng. Thay vào đó, là một căn nhà gỗ đen thui, trông như thể vừa được xây dựng bởi một gã khổng lồ đang trong giai đoạn "emo" của cuộc đời. Cửa sổ duy nhất phát ra ánh sáng đỏ rực — không phải màu ấm áp của lò sưởi, mà là màu của... thứ gì đó đang cháy. Hoặc máu. Hoặc cả hai.

Juliette rón rén tiến lại gần, cái đuôi cáo run run phía sau. Cô thầm nhủ mụ Agatha chắc chắn đã nói "cậu bé". Cậu bé. Bé. Như cái từ ngụ ý về sự nhỏ bé, đáng yêu, dễ bắt nạt.

Cô nhìn qua khe cửa.

Rồi cô đứng hình.

Bên trong, dưới ánh nến đỏ rực, là một gã đàn ông đang ngồi trên ghế gỗ trông như thể được đẽo từ xác của một cây sồi từng giết người. Hắn cao ít nhất sáu foot rưỡi — một con số mà bộ não cáo mới biến hình của Juliette phải mất ba giây để xử lý. Vai hắn rộng như cánh cửa. Tay hắn — ôi lạy chúa, cái nắm tay của hắn — trông như thể có thể nghiền nát đầu của cô mà không cần cố gắng.

Và cái khăn choàng đỏ? Nó đang quấn quanh cổ hắn. Không phải kiểu "cậu bé khăn đỏ" đáng yêu đi thăm bà. Mà là kiểu... một thứ phụ kiện thời trang của kẻ săn mồi. Màu đỏ thẫm, dài, trông như được dệt từ lông của những con vật đã chết trong sợ hãi.

Juliette nuốt nước bọt — một âm thanh to đến mức cô tự hỏi liệu hắn có nghe thấy không.

 

"Nghĩ mà xem," cô thì thầm, giọng run run, "chỉ cần hắn khua nhẹ tay thôi và vô tình trúng vào mặt mình..."

 

Cô tưởng tượng ra cảnh tang lễ của mình. Một cái bia mộ nhỏ xíu: "Juliette - Cáo xinh đẹp. Chết vì động vào sai thứ." Đàn cáo sẽ đến viếng, nhưng thực ra là để ăn phần đồ ăn đem theo.

 

Juliette quyết định rằng, nếu không thể dùng bạo lực (vì nhìn cái bắp tay của gã kia là cô thấy tiền đình rồi), cô sẽ dùng ngoại giao. Kiểu ngoại giao của loài cáo: mang một thứ gì đó bốc mùi hoặc lấp lánh đến để đổi lấy thứ mình muốn.

Chiến Dịch "Tán Tỉnh" Bất Thành

Ngày thứ nhất, Juliette vác đến một con cá trắm cỏ còn giãy đành đạch mà cô vừa chộp được dưới suối. Cô đứng trước cửa căn nhà gỗ đen thui, cố gắng nặn ra một nụ cười mà cô cho là quyến rũ nhất, dù nó trông giống như cô đang bị đau răng hơn.

"Này... anh bạn to xác!" cô gọi lớn, giơ con cá lên. "Đổi cái khăn đỏ lấy con cá siêu cấp Vip Pro này không? Đảm bảo tươi, không hóa chất!"

 

Lucius bước ra cửa. Hắn nhìn con cá đang quẫy đuôi vào mặt Juliette, rồi nhìn cái đuôi cáo đang ngoáy tít mù vì hồi hộp sau lưng cô. Hắn không nói một lời, chỉ từ từ rút ra một con dao găm dài bằng cả cánh tay cô, thong dong gọt một thanh gỗ. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng vĩnh cửu, lướt qua Juliette như thể cô là một hạt bụi phiền phức.

Rầm! Cánh cửa đóng sầm lại. Con cá rơi xuống đất, còn Juliette thì bị bụi bay đầy mặt.

Ngày thứ hai, cô mang đến một nắm quả dại (một nửa đã bị cô ăn dở vì đói).

Ngày thứ ba, cô mang đến một chiếc lông chim ưng "hàng auth" nhặt được ở tổ cũ.

Kết quả: Lucius vẫn coi cô như không khí. Thậm chí, hắn còn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, khiến Juliette cảm thấy lòng tự trọng của một con cáo đầu đàn bị tổn thương sâu sắc.

 

"Hắn là đá à? Hay là gỗ? Một gã khổng lồ bằng gỗ mặc khăn choàng đỏ?" Juliette hậm hực đá vào gốc cây, kết quả là ngón chân cái đau điếng làm cô nhảy lò cò quanh sân.

 

Tuyệt Chiêu Cuối Cùng: Sự Kiên Trì Của Kẻ Ngốc

Nghĩ đến viễn cảnh phải sống cả đời trong cái xác người không lông, không được rượt gà, không được đào hang, Juliette bỗng thấy một luồng sức mạnh tinh thần (hoặc là sự lì lợm) trỗi dậy. Cô quyết định thay đổi chiến thuật: Bám đuôi.

Hắn đi săn, cô đi theo (và vấp ngã liên tục 15 lần).

Hắn bổ củi, cô ngồi bên cạnh cổ vũ: "Cố lên anh trai! Nhìn cơ bắp anh kìa, chặt củi mà cứ như chặt bún ấy nhỉ!"

 

Hắn nấu ăn, cô thò đầu qua cửa sổ, hít hà: "Thơm quá! Cho tôi một miếng đi, rồi tôi cho anh chạm vào cái đuôi siêu cấp mềm mại của tôi nè!"

 

Đến ngày thứ mười, khi Juliette đang định thực hiện bài diễn văn về việc "tại sao cáo lại là loài vật thanh cao nhất thế giới", Lucius đột ngột dừng lại. Hắn quay người lại, chiều cao khổng lồ của hắn đổ bóng xuống Juliette như một tòa tháp.

Juliette ngước lên, mỏi cả cổ. "Ơ kìa... anh chịu nói chuyện với tôi rồi hả?"

Lucius nhìn cô gái tóc hung nhỏ bé, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt hổ phách vẫn sáng rực sự ngây thơ đến nực cười. Một nụ cười nhạt, đầy vẻ nguy hiểm và chiếm hữu thoáng qua trên môi hắn. Hắn cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng trầm đục như tiếng sấm:

"Muốn cái khăn này đến thế sao, đồ đuôi xù?"

 

Juliette gật đầu lia lịa như máy đóng cọc. "Muốn! Cực kỳ muốn! Đổi gì cũng được!"

 

"Được thôi," Lucius đứng thẳng dậy, bàn tay to lớn đặt lên đầu cô, vò mạnh như thể đang đùa giỡn với một con mồi nhỏ. “Vào nhà đi. Nếu cô làm ta vui, cái khăn này... và cả ta nữa, sẽ thuộc về cô.”


 

Juliette bước qua ngưỡng cửa căn nhà gỗ đen thui—và ngay lập tức, cái đuôi cáo sau lưng cô dựng đứng lên như chổi lông gà bị sét đánh.

 

Đây không phải một căn nhà.

 

Đây là một lâu đài.

 

Không—đây là thứ mà Bá tước Dracula sẽ xây nếu ông ta trúng số độc đắc và quyết định "nâng cấp nội thất" sau khi xem quá nhiều tạp chí kiến trúc Gothic.

 

Đại sảnh cao vút với trần nhà hình vòm nhọn, những cột đá đen bóng như được đẽo từ móng vuốt của quỷ dữ. Đèn chùm làm bằng... xương? Juliette nheo mắt. Không, không phải xương. Đó là gạc hươu được uốn cong và mạ vàng, treo lủng lẳng những ngọn nến đỏ thẫm đang chảy sáp như máu đông.

 

Cô bước thêm vài bước, miệng há hốc.

 

Tường được phủ nhung đỏ sẫm—cái màu đỏ mà người ta chỉ thấy trong những giấc mơ về sự xa hoa chết chóc. Những bức tranh sơn dầu khổng lồ treo dọc hành lang: cảnh săn bắn, những con sói với mắt phát sáng, một người đàn bà mặc váy trắng đứng bên bờ vực với biểu cảm như thể bà ta vừa nhận ra mình quên tắt bếp. Và giữa tất cả, là chân dung của Lucius—cao lớn, uy nghi, khoác chiếc khăn choàng đỏ thẫm, đôi mắt đen láy nhìn xuống như thể đang phán xét linh hồn của bất kỳ ai dám ngước lên.

 

"Ôi lạy hồn," Juliette thì thầm, cố gắng giữ giọng bình thường như thể cô vẫn đang là con cáo tự tin nhất khu rừng. "Trang trí... có gu đấy. Rất... ấm cúng. Kiểu ấm cúng của một hầm mộ hoàng gia."

 

Lucius không nói gì. Hắn chỉ bước đi phía trước, bóng lưng rộng lớn đổ xuống sàn đá cẩm thạch đen bóng. Mỗi bước chân hắn vang lên một tiếng cộp trầm đục, như tiếng đồng hồ đếm ngược đến ngày tận thế.

 

Juliette líu ríu chạy theo, cái váy vải thô màu xám cọ vào sàn nhà bóng loáng. Cô cảm thấy mình như một hạt đậu lạc giữa cung điện của một vị thần bóng tối.

 

Họ đi qua một cầu thang xoắn ốc bằng sắt đen với tay vịn hình rắn quấn quanh. Những bậc thang kêu kẽo kẹt như thể đang thì thầm những bí mật không nên nghe. Trên tường, những ngọn đèn dầu leo lét trong lồng kính đỏ, đổ bóng ma quái lên khuôn mặt Lucius khi hắn quay đầu lại nhìn cô.

 

"Nhanh lên."

 

Hai từ. Lạnh tanh. Nhưng ánh mắt hắn—ôi cái ánh mắt ấy—nó lướt qua cô như một lưỡi dao cùn, không cắt đứt nhưng đủ để khiến da thịt rùng mình.

 

Juliette nuốt nước bọt, cố gắng cười toe toét. "Nhanh! Tất nhiên là nhanh rồi! Tôi là cáo mà, cáo chạy rất nhanh! Chỉ là... hai chân này hơi dài quá so với tiêu chuẩn, với cả không có vuốt nên hơi trơn, với cả—"

 

Cô vấp vào bậc thang thứ bảy.

 

BỘP.

 

Mặt úp xuống bậc đá.

 

Cái đuôi cáo vẫy vẫy trong không trung như một lá cờ trắng đầu hàng.

 

Lucius dừng lại. Hắn không quay đầu. Nhưng Juliette có thể cảm thấy hắn đang cười—một nụ cười không phát ra tiếng, chỉ tồn tại trong bóng tối và sự im lặng đầy áp lực.

 

"Tôi ổn!" cô hét lên, bật dậy như lò xo, phủi bụi trên váy. "Hoàn toàn ổn! Đây là chiến thuật! Ngã để... ừm... kiểm tra độ cứng của đá! Rất cứng! Chất lượng tuyệt vời!"


Nửa đêm.


Juliette nằm trên chiếc giường canopy rộng thênh thang—lớn đến mức cả đàn cáo của cô có thể tổ chức tiệc tùng ở đây mà vẫn còn chỗ trống. Ga trải giường bằng lụa đen mềm mịn như lông thỏ, nhưng Juliette trằn trọc không yên.


Cái giường quá lớn. Cái phòng quá yên tĩnh. Cái bóng đèn trên tường quá... có hình dạng giống móng vuốt.

Và cái bản năng cáo trong cô—thứ mà ngay cả lọ thuốc biến hình của mụ Agatha cũng không thể triệt tiêu—đang gào thét như thể vừa nhìn thấy một con chó săn ba đầu đang mặc tạp dề và cầm dao chặt.

Chạy đi, bản năng cáo hét. Chạy đi, con ngốc! Cái chỗ này toàn mùi nguy hiểm và nước hoa đắt tiền!

Juliette ngồi bật dậy, tai—à không, cái thứ mà con người gọi là "vành tai"—vểnh lên. Cô lắng nghe.

Im lặng.

Không phải im lặng bình thường. Mà là im lặng của một con mèo đang nhìn chằm chằm vào chuột. Im lặng của một cái bẫy đã được gài sẵn. Im lặng của... ồ, đúng rồi, một tên sát nhân hàng loạt đang ngủ trong lâu đài ma quái.

"Được thôi," Juliette thì thầm với chính mình, vớ lấy cái váy vải thô nhăn nhúm trên ghế. "Kế hoạch B: Cuỗm khăn và chuồn. Kế hoạch A—đợi đã, kế hoạch A là gì nhỉ? À, đúng rồi, kế hoạch A là 'hy vọng hắn tốt bụng và tự nguyện đưa khăn'. Kế hoạch A đã chết cùng với sự ngây thơ của tôi khoảng... mười phút trước."

Cô lẻn ra khỏi phòng như một con cáo—ờ, đúng rồi, cô vốn là cáo mà—bước đi trên hai chân vụng về, cái đuôi cáo căng thẳng phía sau. Hành lang tối om, chỉ có ánh trăng lọt qua những ô cửa sổ kính màu đỏ thẫm, nhuộm mọi thứ trong sắc màu của... ừ, máu. Hoặc rượu vang hỏng. Hoặc cả hai.

Juliette nhớ lại lời dặn của mụ Agatha: "Cái khăn choàng đỏ của thằng bé tên Lucius ở bìa rừng phía Tây."

Thằng bé. Ha.

Cô đã tưởng tượng ra một thằng nhóc mũm mĩm đội mũ đỏ, không phải một gã khổng lồ Gothic với ánh mắt có thể nướng chín một con gà từ khoảng cách mười mét.

Nhưng dù sao, cái khăn choàng đỏ vẫn là cái khăn choàng đỏ. Và nó đang treo hớ hênh trên lưng ghế trong thư phòng mà cô nhìn thấy lúc nãy—như thể đang trêu ngươi, như thể đang nói: "Này cáo ngốc, lại đây mà lấy đi, nếu cô dám."

Juliette dám.

Cô lẻn xuống cầu thang xoắn ốc, mỗi bước chân nhẹ như lông hồng—nếu lông hồng có thể vấp vào mọi bậc thang và chửi thề bằng tiếng cáo. Cô đến thư phòng, đẩy nhẹ cánh cửa.

Có rồi!

Chiếc khăn choàng đỏ thẫm treo trên lưng ghế bành, dưới ánh nến leo lét. Nó trông mềm mại, quý giá, và—quan trọng nhất—không có chủ nhân đang đeo nó.

"Một, hai, ba—" Juliette đếm thầm, lao tới.

Cô với tay—

Một bàn tay to như tay gấu chộp lấy cổ tay cô.

"Á!"

Juliette hoảng hốt ngước lên.

Lucius.

Nhưng không phải Lucius lúc ban ngày—gã đàn ông lạnh lùng, kiểm soát, với nụ cười nhạt đầy tính toán. Không. Đây là một Lucius khác. Khuôn mặt hắn trong bóng tối thật sự đáng sợ—những đường nét sắc bén như dao găm, đôi mắt đen lấp lánh ánh điên loạn, và nụ cười... ôi lạy chúa, nụ cười đó trông như thể vừa được khắc bởi một kẻ rất thích xem thế giới cháy.

"Trộm cắp lúc nửa đêm, đồ đuôi xù?" Giọng hắn trầm đục, như tiếng sấm kéo đến từ địa ngục. "Ta tưởng cáo thông minh hơn thế."


"Tôi... tôi..." Juliette lắp bắp, cố gắng giật tay ra nhưng bàn tay hắn như gọng kìm sắt. "Tôi đang... kiểm tra chất lượng vải! Đúng rồi! Tôi là... chuyên gia dệt may! Cái khăn này nhìn... nhìn hơi nhăn, tôi định... ủi lại cho anh!"

"Ủi?" Lucius nghiêng đầu, đôi mắt đen lướt qua khuôn mặt cô như thể đang đọc một cuốn sách mở toang. "Lúc nửa đêm? Trong bóng tối?"


"Đó là... phương pháp ủi đặc biệt! Cần bóng tối để... để vải không bị phai màu!" Juliette cười toe toét, nụ cười của một con vật sắp bị ăn thịt nhưng vẫn cố gắng bán cho kẻ săn mồi một bảo hiểm nhân thọ.

Lucius im lặng. Hắn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt đen thẫm như hai hố sâu không đáy. Rồi, từ từ, hắn kéo cô lại gần—quá gần—đến mức Juliette có thể ngửi thấy mùi gỗ đen, da thuộc, và thứ gì đó nguy hiểm hơn cả hai thứ kia cộng lại.

"Nói thật đi," Lucius thì thầm, hơi thở ấm áp phả vào tai cô, khiến cô rùng mình. "Tại sao cô lại muốn cái khăn này đến vậy?"


Juliette nuốt nước bọt. Cô nhìn vào đôi mắt đen kia—không có lừa dối nào sống sót được ở đó. Và rồi, với sự ngây thơ vô số tội đặc trưng của một con cáo vừa biến thành người, cô nói thật.

"Vì tôi uống nhầm thuốc biến hình của mụ phù thủy Agatha!" cô thổ lộ, giọng đầy bi thương kịch tính. "Giờ tôi bị kẹt trong cái xác người này, với cái đuôi lòi ra sau lưng như phụ kiện thời trang bị lỗi, và mụ ta bảo nếu tôi mang được cái khăn choàng đỏ về, mụ sẽ biến tôi lại thành cáo! Tôi nhớ cái lông của tôi! Tôi nhớ được chạy bằng bốn chân! Tôi nhớ được... được đào hang!" Cô sụt sịt, mũi ngước lên trời theo kiểu rất "cáo". "Và tôi nhớ được rượt gà! Tôi chưa bao giờ rượt gà nào xong mà không bị đuổi đánh cả!"

Cô dừng lại, thở hổn hển sau bài diễn văn đầy cảm xúc.

Lucius nhìn cô.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Rồi hắn bật cười.

Không phải tiếng cười vui vẻ. Mà là tiếng cười của một kẻ vừa tìm thấy món đồ chơi mới—trầm thấp, nguy hiểm, và đầy vẻ thỏa mãn đen tối.

"Thú vị," hắn nói, vẫn nắm chặt cổ tay cô. "Cô muốn trở lại làm cáo?"

"Rất muốn!" Juliette gật đầu lia lịa.

"Được thôi."

"...Hả?"

Juliette chớp mắt. "Anh... anh đồng ý? Dễ dàng vậy sao?"

"Ta có vẻ như người thích làm khó người khác sao?" Lucius hỏi, vẻ mặt vô tội đến mức đáng sợ.

"À... có?"

Nụ cười của hắn rộng thêm một chút, lộ ra hàm răng trắng bóng. "Thông minh đấy, đồ đuôi xù. Nhưng lần này, ta đồng ý thật. Cô muốn khăn? Cứ lấy." Hắn buông tay cô, chỉ vào chiếc khăn trên ghế. "Miễn là..."

"Miễn là?" Juliette căng thẳng.

"Miễn là cô ăn viên kẹo này trước."

Lucius rút từ trong túi áo choàng ra một viên kẹo—nếu nó có thể được gọi là kẹo. Nó có màu tím xanh, lấp lánh như dầu loang trên mặt nước, và bốc lên làn khói mỏng manh màu hồng. Mùi của nó... Juliette hít vào. Dâu tây? Không. Mùi gì đó ngọt ngào hơn, quyến rũ hơn, như thể được làm từ những giấc mơ đẹp nhất và quyết định tồi tệ nhất của con người.

Nếu là người bình thường, chắc chắn sẽ từ chối.

Nhưng Juliette không phải người bình thường. Cô là một con cáo ngây thơ, đói meo, và vừa được cho kẹo.

"Kẹo!" cô reo lên, hai mắt sáng rực. "Cho tôi! Cho tôi!"

Cô cầm lấy viên kẹo, bỏ vào miệng—

Vị ngọt tan chảy trên lưỡi. Thiên đường. Cô cảm thấy như đang bay lơ lửng, như đang nằm trên một đám mây bông xù, như—

"Ngọt chứ?" Lucius hỏi, giọng nhẹ nhàng như tiếng gió thổi qua nghĩa địa.

"Rất ngọt!" Juliette gật đầu, lắc lư người hạnh phúc. "Còn nữa không?"

"Chờ đã," hắn nói, đưa tay ra. "Ta có một thứ muốn cho cô xem. Một con mèo."

"Mèo?" Juliette dừng lắc lư. Tai—à, vành tai—cô vểnh lên. "Thật không? Tôi thích mèo! Ý là, tôi thích rượt mèo! Ý là... ừm, tôi tò mò về mèo!"


"Đi theo ta."

Lucius quay người, bước đi với dáng vẻ uy nghi của một vị vua bóng tối. Juliette líu ríu chạy theo, cái đuôi cáo vẫy vẫy phía sau đầy phấn khích. Mèo! Có lẽ là mèo Ba Tư với bộ lông dài! Hoặc mèo Xiêm quý hiếm! Hoặc—ôi—mèo con! Những quả bông biết đi!

Họ đi qua hành lang dài, rẽ vào một cánh cửa cuối cùng. Lucius đẩy cửa, để lộ một căn phòng tối om.

"Ở trong đó," hắn nói, giọng trầm ấm. "Mèo đang đợi cô."


Juliette hăm hở bước qua cánh cửa, đôi mắt hổ phách đảo liên hồi trong bóng tối để tìm kiếm “quả bông biết đi” mà Lucius đã hứa hẹn. Cô thậm chí còn khẽ chép miệng, tưởng tượng đến cảnh mình sẽ vờn con mèo tội nghiệp kia chạy vòng quanh phòng như cách cô vẫn thường làm ở bìa rừng Đen Tối.


“Mèo ơi? Meo meo? Em ở đâu rồi?” Juliette cất tiếng gọi ngọt xớt, cái đuôi cáo sau lưng ngoáy tít mù vì phấn khích. Cô đi sâu vào giữa căn phòng, nơi bóng tối đặc quánh như mực đổ, hoàn toàn không nhận ra rằng chẳng có tiếng kêu “meo meo” nào đáp lại, cũng chẳng có mùi lông mèo quen thuộc.


Cạch.


Tiếng chốt cửa vang lên khô khốc, lạnh lẽo như tiếng chuông báo tử . Juliette giật mình quay phắt lại, nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là lồng ngực rộng lớn của Lucius đang chắn ngang lối thoát duy nhất. Hắn đứng đó, cao lớn và sừng sững như một bóng ma cổ xưa, chiếc khăn choàng đỏ thẫm trên vai hắn dường như rực sáng lên trong bóng tối, nuốt chửng chút ánh sáng le lói cuối cùng từ hành lang.


Juliette giật mình quay phắt lại, nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là lồng ngực rộng lớn của Lucius đang chắn ngang lối thoát duy nhất. Hắn đứng đó, cao lớn và sừng sững như một bóng ma cổ xưa, chiếc khăn choàng đỏ thẫm trên vai hắn dường như rực sáng lên trong bóng tối, nuốt chửng chút ánh sáng le lói cuối cùng từ hành lang.


Trước khi Juliette kịp thốt lên một câu hỏi ngớ ngẩn nào đó về việc “tại sao anh lại khóa cửa”, Lucius đã tiến tới. Hắn không vồ vập, mà chậm rãi bao vây cô bằng sự hiện diện đầy áp lực của mình. Một bàn tay to lớn, lạnh lẽo luồn qua làn tóc đỏ cam của cô, giữ chặt lấy gáy Juliette, ép cô phải đứng yên trong khi hắn cúi thấp người xuống.


Hơi thở của hắn nóng hổi, mang theo mùi gỗ đàn hương và sự nguy hiểm chết người, phả thẳng vào vành tai đang run rẩy của cô. Trong không gian im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập thình thịch của con cáo nhỏ, giọng nói trầm đục, giễu cợt  ,khàn khàn, đầy vẻ chế nhạo và thỏa mãn đen tối, thì thầm bên tai cô, nhẹ nhàng như lời yêu thương nhưng lạnh lẽo như lưỡi dao cạo trên da:

"Meow meow!."


To be continued