Thứ Năm, 13 tháng 11, 2025

 viết đoạn tiếp theo: vào ngày hôm sau,ducan muốn có người massage cho mình,helena và lisa liền tranh giành nhau việc này,ai lại có thể cưỡng lại thân hình như tượng tạc của một tỷ phú cơ chứ,nhưng rồi hắn đổi ý ,muốn chuyển qua rửa chân,và còn nói thêm là hắn bị bệnh nấm chân,và ngay khi vừa nghe đến,hai mẹ con liền đùn qua đẩy lại cho nhau (vì sợ bị lây vì không biết hắn đang nói dối),cuối cùng người làm việc này lại là tender,dù nàng cũng không muốn,nhưng làm sao được,vì trong cái nhà này,nàng vốn dĩ không hề có tiếng nói.


. sau khi đã chuẩn bị ,ducan ngồi trên ghế salon thoải mái banh hai chân cơ bắp ra,để lộ con quái thú giữa hai chân mình,ẩn trong quần boxer,hắn mặt một chiếc choàng ngủ cao cấp,khi đôi tay nàng chạm vào da thịt hắn,một cơn rùng mình chạy dọc người hắn,bắt đầu từ nơi nàng chạm vào,sự mềm mại của nàng khiến hắn căng cứng,trong khi đó,tender chẳng để tâm vì mải lo làm việc của mình.bỗng ducan nhấc chân lên ,dùng những đầu ngón chân của mình để nâng cằm nàng lên,hắn muốn chiêm ngưỡng nàng,những giọt nước rơi xuống từ chân hắn khi nâng cằm nàng, chúng chảy xuống cổ,rồi biến mất tại khe ngực mềm mại và non nớt của nàng,nhưng khi dục vọng đang trào dâng,thì hắn bắt gặp ánh mắt nàng ,đôi mắt của sự thuần khiết và ngây thơ,nó trong sạch đến nỗi khiến dục vọng trong hắn bỗng biến tan và thay vào đó là một cảm giác mà hắn chưa bao giờ cảm nhận được...sự rung động,và hắn không biết phải làm gì với nàng nửa,không muốn vấy bẩn nàng nữa.

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2025


 **Đoạn mở đầu:**


Sau cái chết đột ngột của người cha thân yêu, Tender Shall bị ném vào một cuộc sống địa ngục dưới bàn tay của người mẹ kế độc ác. Bà ta nhận nuôi nàng chỉ để vơ vét số tiền thừa kế và bảo hiểm khổng lồ, trong khi hai đứa con ruột của bà được sống trong nhung lụa, như những tiểu thư quý tộc. Còn Tender? Nàng trở thành con hầu, kẻ phục dịch trong chính ngôi nhà mình từng thuộc về.  


Một buổi chiều mưa, người mẹ kế dẫn về một gã đàn ông lạ mặt.  


Hắn cao lớn đến mức phải cúi người xuống khi bước qua khung cửa, thân hình cơ bắp cuồn cuộn như một tượng đài sống, những đường nét săn chắc dưới lớp áo sơ mi đen bó sát. Hình xăm chằng chịt trên cánh tay và cổ khiến hắn trông như một con quỷ dữ, nhưng khuôn mặt lại đẹp đến nghẹt thở—góc cạnh, sắc lạnh, đôi mắt như hai hố đen hút lấy mọi ánh nhìn.  


Hàng xóm xôn xao bàn tán, người thì sợ hãi, kẻ thì thèm khát. Mẹ kế của Tender cũng không giấu nổi sự phấn khích, bà ta tưởng mình vừa câu được một con cá lớn—một tay chơi giàu có, một kẻ có thể mang lại cho bà địa vị và tiền bạc.  


Nhưng bà ta không biết rằng, từ khoảnh khắc Lucifer Ducan bước vào ngôi nhà này, ánh mắt hắn đã không rời khỏi Tender.  


Cô gái nhỏ bé, yếu ớt, với làn da trắng như tuyết và đôi mắt xám ngây thơ, đứng nép vào góc phòng, run rẩy như một con chim non sợ hãi. Hắn nhìn nàng như một con sói đói nhìn miếng mồi ngon, thèm khát cháy bỏng.  


*"Con bé này…"* — Lucifer khẽ liếm môi, nụ cười đầy ám ảnh nở trên khuôn mặt điển trai. *"Sẽ là của tao."*  


Mẹ kế của Tender vẫn đang mải mê tán tỉnh hắn, nào biết rằng mình đang dẫn một con quỷ vào nhà. Và con quỷ ấy… chỉ muốn nuốt chửng cô con ghẻ bé bỏng của bà ta.


**CẢNH TIẾP THEO:**  


Không gian bếp đột ngột ngưng đọng khi Lisa - cô con gái kiều diễm với bộ ngực nảy nở trong chiếc váy hai dây mỏng tang - cố tình "vô ý" đổ rượu vang đỏ lên ngực mình ngay trước mặt Lucifer. "Ôi chao~" - giọng cô ta rên rỉ đầy giả tạo - "Anh Lucifer ơi, làm ơn giúp em lau với..."  


Mẹ kế Helena mặt đỏ như gà chọi, giận dữ giật tay con gái: "Câm miệng và biến ngay khỏi đây, đồ con đĩ ngu!"  


Lisa mặt biến sắc, hai hàng lông mày vẽ kỹ nhíu lại trong phẫn uất nhưng đành phải lủi đi với bộ dạng như con mèo bị mất bữa. Ngay lập tức, Mia - cô em gái béo phị với cái bụng ba tầng ngấn mỡ - chồm tới châm chọc:  


"Haha! Đồ đào mỏ xấu xí!" - giọng điệu the thé như mèo hoang - "Nhìn kìa, chị Lisa mày như con hàu trơn trượt vậy!"  


Tiếng cười "khành khạch" phát ra từ cái miệng rộng của Mia khiến Tender vô tình ngẩng lên. Đôi mắt xám trong veo mở to, hàng mi cong vút chớp chớp ngơ ngác, đôi môi hồng tự nhiên hé mở trong vẻ ngây thơ không hiểu chuyện gì đang diễn ra.  


Lucifer đứng trong góc tối, ánh mắt đen kịt như lưỡi dao cứa vào:  

- Những giọt nước lăn dài từ cổ áo xuống khe ngực còn non của Tender  

- Vạt váy ướt bám vào đùi thon lộ ra đường cong chưa đầy đặn  

- Cách chiếc lưỡi nhỏ hồng hào vô tình liếm môi khi căng thẳng  


"Con mồi ngon..." - hắn thầm gầm gừ, tay nắm chặt thành ghế gỗ đến nỗi kêu răng rắc - "Mà không biết mình đang bị săn đuổi."  


Bỗng "xoảng!" - chiếc đĩa rơi vỡ tan tành. Tender hoảng hốt quỳ xuống nhặt, vô tình để lộ một khoảng da trắng nõn phía sau lưng. Lucifer như con báo đen lao tới, bàn tay lớn phủ lên mu bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy:  


"Dừng lại." - giọng trầm như sấm khiến cả phòng bỗng tối sầm - "Tao sẽ nổi điên nếu thấy một giọt máu nào của em."  

Đoạn tiếp:

Helena mặt tái mét, hai đứa con gái đứng hình như tượng sáp. Còn Tender - ngực nhỏ phập phồng loạn nhịp, làn da trắng ngần nổi gai ốc dưới hơi thở nóng rẫy của gã đàn ông đang cúi sát vào gáy mình...

**CẢNH TIẾP THEO:**  


Chiều hôm đó, nắng vàng rực rỡ bỗng chốc bị những đám mây đen kịt che phủ. Gió cuồng nổi lên, xé tan không khí oi bức. Tender đứng trong góc vườn sau nhà, hai tay mỏi nhừ vì phải giăng từng chiếc áo, chiếc quần lên dây phơi. Chiếc váy mỏng màu trắng ngà bám sát vào thân hình mảnh khảnh, mỗi lần gió thổi qua lại in hằn lên những đường cong dịu dàng, non nớt.  


*"Xoẹt—!"*  


Một cơn gió mạnh bất ngờ ập tới, cuốn theo chiếc váy của Tender bay lên cao. Bờ mông trắng nõn, mịn màng như tuyết mùa đông lộ ra trong chớp mắt. Hai bên đùi thon thả, căng mọng, hồng hào dưới ánh nắng le lói. Tender hoảng hốt kêu lên một tiếng nhỏ, hai tay vội vàng đè lên váy, cố gắng kéo xuống che đi phần nhạy cảm.  


*"Không... không được...!"*  


Nhưng đã muộn.  


Từ ban công tầng hai, qua lớp kính râm đen huyền bí, Lucifer đứng đó như một bóng ma. Ánh mắt hắn tối sầm, đôi môi mỏng khẽ cong lên thành nụ cười đầy ám ảnh. Hình ảnh cô gái nhỏ bé, yếu ớt, với bờ mông trắng ngần run rẩy dưới cơn gió đã khắc sâu vào não hắn.  


*"Con bé này... thật là..."*  


Hắn thèm khát.  


Cơn cứng đột ngột bùng lên dữ dội trong lớp quần âu đắt tiền, căng phồng đến mức đau đớn. Lucifer không nhịn được, bàn tay to lớn chậm rãi đặt lên bộ phận đang gào thét ấy, siết chặt qua lớp vải, tưởng tượng ra cảm giác mềm mại của làn da Tender dưới tay mình.  


*"Em không biết mình đang chọc giận một con thú đói đấy..."*  


Gió lại thổi mạnh, mang theo hơi lạnh khiến Tender run lên. Nàng vội hoàn thành công việc rồi chạy vội vào nhà, không biết rằng mình vừa trở thành mục tiêu săn đuổi của một kẻ nguy hiểm nhất thế gian này.  


Còn Lucifer?  


Hắn vẫn đứng đó, nụ cười đầy tà ác nở rộng.  


*"Rồi em sẽ thuộc về tao... từng centimet trên người em."*  


Hắn thầm hứa.



 **Cảnh 6: Đêm Dài Vô Tận – Sự Đam Mê Đến Tận Cùng Kiệt Quệ**  


*Bóng đêm bao trùm dinh thự, nhưng bên trong những bức tường đá lạnh lẽo ấy, hơi thở gấp gáp và tiếng rên rỉ vẫn không ngừng vang lên. Ducan đã mất khái niệm về thời gian—hắn chỉ biết rằng mình không thể dừng lại. Không muốn dừng lại.*  


*Tender, người con gái mảnh khảnh ấy, giờ đây chỉ còn là một tấm thân mềm mại, đẫm mồ hôi, ngập trong dấu vết của hắn. Những vết hôn, vết cắn, vết xước chằng chịt trên làn da trắng nõn. Mái tóc đen dính bết, đôi môi đỏ mọng hé mở, thở gấp trong vô thức.*  


*Ducan đẩy nàng xuống tấm thảm lông, lần nữa, lần nữa, và lần nữa. Mỗi lần hắn tưởng mình đã thỏa mãn, thì ánh mắt mê muội của Tender, tiếng rên yếu ớt của nàng, lại khiến hắn cuồng dại trỗi dậy.*  


**Ducan** *(gầm lên, giọng khàn đặc vì đam mê)*  

"Mày là của tao… chỉ của tao thôi…"  


*Hắn nắm lấy eo nàng, kéo Tender vào một nhịp điệu điên cuồng khác. Thân hình nhỏ bé của nàng bị hắn uốn cong, bẻ gập, chiếm đoạt theo mọi cách có thể. Tender đã không còn phản kháng—nàng kiệt sức, mắt nhắm nghiền, chỉ còn thở đứt quãng.*  


*Nhưng Ducan không quan tâm. Hắn thèm cảm giác này—cảm giác nàng hoàn toàn thuộc về hắn, bất lực, không thể chạy trốn. Mỗi lần hắn đẩy vào, Tender lại rên lên một tiếng yếu ớt, như tiếng kêu của một con chim bị thương.*  


*Cuối cùng, khi bình minh bắt đầu ló dạng, Ducan cũng đạt đến giới hạn. Hắn gầm lên một tiếng, siết chặt Tender trong vòng tay, đổ đầy nàng lần cuối. Rồi hắn ngã xuống bên cạnh nàng, hơi thở nặng nề, mồ hôi nhễ nhại.*  


*Nhưng ngay cả khi kiệt sức, hắn vẫn không buông tha. Ducan nghiêng người, hôn lên tấm lưng đầy dấu vết của Tender—những vết hằn của hắn, của đêm dài cuồng bạo này. Nụ hôn vừa tôn thờ, vừa đầy sở hữu.*  


**Ducan** *(thì thầm, giọng đầy ám ảnh)*  

"Tao sẽ không bao giờ để mày đi…"  


*Tender không phản ứng. Nàng đã bất tỉnh từ lâu, thân thể mềm như búp bê vải, đầu nghiêng sang một bên, tóc rối che nửa khuôn mặt. Nhưng ngay cả trong trạng thái đó, nàng vẫn đẹp đến nghẹt thở—một vẻ đẹp khiến Ducan phát điên.*  


*Hắn kéo chăn lông đắp lên người nàng, rồi ôm chặt Tender vào lòng, như một con rồng canh giữ kho báu. Hắn biết, khi nàng tỉnh lại, sẽ có nhiều đêm như thế này nữa. Và hắn sẽ không bao giờ buông tha.*  


**(Kết thúc cảnh – hoặc tiếp tục nếu bạn muốn khám phá sự thức tỉnh của Tender, hay sự can thiệp của Jim?)**

Hehe

 **Cảnh 1: Cuộc xâm nhập bạo ngược**  


*Grrr…*  


Cánh cửa căn hộ nhỏ của Tender Shall bị đạp tung với một cú đá mạnh đến mức khung cửa rung lên như sắp vỡ tan. Lucifer Ducan bước vào, dáng người cao lớn như bức tường di động, bóng đen của hắn phủ kín cả căn phòng. Mùi xăng, khói thuốc và hương thơm đắt tiền của nước hoa Creed Aventus phảng phất quanh người hắn, hòa lẫn với không khí ngột ngạt của sự đe dọa.  


Tender giật mình quay lại, đôi mắt xám mở to như hai viên ngọc băng giá. Cô lùi lại, lưng chạm vào tường lạnh.  


**"A-Anh là… ai?"** – Giọng cô run rẩy, tay nắm chặt chiếc váy mỏng che ngực.  


Ducan khẽ nhếch môi, nụ cười gần như không chạm đến đôi mắt xám lạnh lùng. **"Jim chưa kể với em về bố nó à?"** – Hắn bước tới, từng bước chân nặng nề như tiếng trống dồn dập. **"Tao là Lucifer Ducan. Người sẽ dạy em bài học về việc dám động vào thứ không thuộc về mình."**  


Tender nuốt khan, cổ họng khô như cát. **"Tôi… tôi không hiểu anh đang nói gì. Jim và tôi chỉ là bạn—"**  


*Rầm!*  


Một cú đấm nện xuống bàn, làm vỡ tan chiếc ly nước. **"Đừng giả nai với tao."** – Ducan nghiến răng, tay nắm lấy cổ áo cô, kéo sát mặt cô vào gần. Hơi thở nóng rực của hắn phả lên da thịt trắng muốt của Tender. **"Mày nghĩ mày là cái thứ gì mà dám quyến rũ con trai tao? Một con nhỏ không gia thế, không tiền, không quyền?"**  


Tender run rẩy, nhưng đôi mắt cô không hạ xuống. **"Tôi… không quyến rũ ai cả. Jim tự tìm đến tôi."**  


Ducan cười gằn. **"Dám cãi à?"** – Hắn buông cô ra, đưa tay vuốt mái tóc đen dài của Tender, ngón tay thô ráp chạm vào làn da mềm mại. **"Nhưng tao hiểu rồi… Jim ngoan cố vì cái bộ mặt thánh nữ giả tạo này."** – Hắn cúi xuống, mũi hít hà hương thơm ngọt ngào từ cổ cô. **"Mùi này… ngây ngất thật."**  


Tender đẩy hắn ra, mặt đỏ bừng vì giận dữ và sợ hãi. **"Anh đi ra ngay!"**  


Ducan nhếch mày, vẻ mặt thích thú. **"Ồ? Dám đuổi tao?"**  


Trong một phút bốc đồng, Tender chộp lấy chiếc bình hoa trên bàn — *choang!* — đập thẳng vào đầu Ducan.  


Máu chảy dọc trán hắn, nhưng đôi mắt đen của Ducan không hề tắt lửa giận. Ngược lại, chúng bừng lên một thứ ánh sáng kỳ lạ — pha trộn giữa phẫn nộ, thán phục, và… kích thích.  


**"Mày… dám?"** – Giọng hắn trầm đục, đầy đe dọa.  


Tender hoảng hốt bỏ chạy, nhưng Ducan đã chộp được tay cô, kéo cô ngã ngửa vào lòng hắn. Máu từ vết thương nhỏ giọt xuống ngực cô, như một vết son tội lỗi.  


**"Tao thích rồi đấy."** – Ducan cười, hàm răng trắng nhe ra như con thú săn mồi. **"Mày là con mồi đầu tiên dám đánh lại tao."**  


Tender thở gấp, ngực cô phập phồng dưới lớp vải mỏng. **"Buông tôi ra…"**  


**"Không."** – Ducan siết chặt vòng tay, ép cô vào ngực hắn. **"Giờ mày thuộc về tao rồi."**  


---  


**Cảnh 2: Bản năng chiếm hữu**  


Ducan không buông cô. Ngược lại, hắn cúi xuống, lưỡi hắn liếm một đường dọc vết máu trên ngực Tender. **"Mặn…"** – Hắn rên lên, giọng khàn đục.  


Tender run lên, nhưng cơ thể cô lại phản ứng trái ngược — một luồng nóng chạy dọc sống lưng.  


Ducan nhận ra điều đó. Hắn cười. **"Cơ thể mày nói khác đấy, thánh nữ."**  


Rồi hắn hôn cô — một nụ hôn thô bạo, đầy chiếm đoạt.  


Tender muốn kháng cự, nhưng tay cô lại nắm lấy áo hắn.  


Ducan biết rồi.  


Hắn đã thắng.