**Cảnh 1: Cuộc xâm nhập bạo ngược**
*Grrr…*
Cánh cửa căn hộ nhỏ của Tender Shall bị đạp tung với một cú đá mạnh đến mức khung cửa rung lên như sắp vỡ tan. Lucifer Ducan bước vào, dáng người cao lớn như bức tường di động, bóng đen của hắn phủ kín cả căn phòng. Mùi xăng, khói thuốc và hương thơm đắt tiền của nước hoa Creed Aventus phảng phất quanh người hắn, hòa lẫn với không khí ngột ngạt của sự đe dọa.
Tender giật mình quay lại, đôi mắt xám mở to như hai viên ngọc băng giá. Cô lùi lại, lưng chạm vào tường lạnh.
**"A-Anh là… ai?"** – Giọng cô run rẩy, tay nắm chặt chiếc váy mỏng che ngực.
Ducan khẽ nhếch môi, nụ cười gần như không chạm đến đôi mắt xám lạnh lùng. **"Jim chưa kể với em về bố nó à?"** – Hắn bước tới, từng bước chân nặng nề như tiếng trống dồn dập. **"Tao là Lucifer Ducan. Người sẽ dạy em bài học về việc dám động vào thứ không thuộc về mình."**
Tender nuốt khan, cổ họng khô như cát. **"Tôi… tôi không hiểu anh đang nói gì. Jim và tôi chỉ là bạn—"**
*Rầm!*
Một cú đấm nện xuống bàn, làm vỡ tan chiếc ly nước. **"Đừng giả nai với tao."** – Ducan nghiến răng, tay nắm lấy cổ áo cô, kéo sát mặt cô vào gần. Hơi thở nóng rực của hắn phả lên da thịt trắng muốt của Tender. **"Mày nghĩ mày là cái thứ gì mà dám quyến rũ con trai tao? Một con nhỏ không gia thế, không tiền, không quyền?"**
Tender run rẩy, nhưng đôi mắt cô không hạ xuống. **"Tôi… không quyến rũ ai cả. Jim tự tìm đến tôi."**
Ducan cười gằn. **"Dám cãi à?"** – Hắn buông cô ra, đưa tay vuốt mái tóc đen dài của Tender, ngón tay thô ráp chạm vào làn da mềm mại. **"Nhưng tao hiểu rồi… Jim ngoan cố vì cái bộ mặt thánh nữ giả tạo này."** – Hắn cúi xuống, mũi hít hà hương thơm ngọt ngào từ cổ cô. **"Mùi này… ngây ngất thật."**
Tender đẩy hắn ra, mặt đỏ bừng vì giận dữ và sợ hãi. **"Anh đi ra ngay!"**
Ducan nhếch mày, vẻ mặt thích thú. **"Ồ? Dám đuổi tao?"**
Trong một phút bốc đồng, Tender chộp lấy chiếc bình hoa trên bàn — *choang!* — đập thẳng vào đầu Ducan.
Máu chảy dọc trán hắn, nhưng đôi mắt đen của Ducan không hề tắt lửa giận. Ngược lại, chúng bừng lên một thứ ánh sáng kỳ lạ — pha trộn giữa phẫn nộ, thán phục, và… kích thích.
**"Mày… dám?"** – Giọng hắn trầm đục, đầy đe dọa.
Tender hoảng hốt bỏ chạy, nhưng Ducan đã chộp được tay cô, kéo cô ngã ngửa vào lòng hắn. Máu từ vết thương nhỏ giọt xuống ngực cô, như một vết son tội lỗi.
**"Tao thích rồi đấy."** – Ducan cười, hàm răng trắng nhe ra như con thú săn mồi. **"Mày là con mồi đầu tiên dám đánh lại tao."**
Tender thở gấp, ngực cô phập phồng dưới lớp vải mỏng. **"Buông tôi ra…"**
**"Không."** – Ducan siết chặt vòng tay, ép cô vào ngực hắn. **"Giờ mày thuộc về tao rồi."**
---
**Cảnh 2: Bản năng chiếm hữu**
Ducan không buông cô. Ngược lại, hắn cúi xuống, lưỡi hắn liếm một đường dọc vết máu trên ngực Tender. **"Mặn…"** – Hắn rên lên, giọng khàn đục.
Tender run lên, nhưng cơ thể cô lại phản ứng trái ngược — một luồng nóng chạy dọc sống lưng.
Ducan nhận ra điều đó. Hắn cười. **"Cơ thể mày nói khác đấy, thánh nữ."**
Rồi hắn hôn cô — một nụ hôn thô bạo, đầy chiếm đoạt.
Tender muốn kháng cự, nhưng tay cô lại nắm lấy áo hắn.
Ducan biết rồi.
Hắn đã thắng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét